Nữ Chủ Tra Hóa Chi Lộ

Chương 14: Chén canh thứ nhất (13)


trước tiếp
Đều đã đáp ứng cùng Hoa tam, dĩ nhiên thì Thanh Hoan cũng không phải thật lòng. Thanh Hoan chẳng qua là muốn mượn Hoa tam hoàn thành mục đích của chính mình thôi.

Nàng là người có lòng quyết tâm rất mạnh, một khi quyết định chuyện nào đó thì cho dù có tan xương nát thịt cũng muốn làm xong việc đó. Khi còn sống yêu một người là như thế, sau khi chết muốn làm việc báo ân cũng là như thế.

Nàng đối đãi với người hãm hại mình còn khoan dung như vậy, lại làm sao có thể trơ mắt nhìn thấy ân nhân của mình cùng người nàng yêu phải sinh ly tử biệt đây?

Cho dù vận mệnh bi thảm của chính mình sẽ ở mỗi cái thế giới trình diễn một lần nữa. Thanh Hoan cũng có thể bình tĩnh đón nhận. Người chết như đèn diệt, nàng không bao giờ... còn là Đường Thanh Hoan lúc còn sống.

Hoa tam đưa nàng về Hoa gia trang, Hoa Nhứ Nhi lại không ở trong trang. Bởi vì nàng đã sớm chuyển tới Lệ Kiếm sơn trang, suốt ngày quấn quít lấy Quân Vô Nhai. Muốn giữ chân Quân Vô Nhai lại làm hắn không có cách nào đi tìm Thanh Hoan. Không nắm giữ trái tim Quân Vô Nhai, làm sao nàng ta có thể nguyện ý trở về.

Chính là bởi vì như thế, Hoa tam mới lựa chọn đem Thanh Hoan dấu ở chỗ này. Thử hỏi cho dù Quân Vô Nhai phát hiện Thanh Hoan mất tích thì lại làm sao biết được là nàng đang ở Hoa gia trang chứ?

Thanh Hoan cảm thấy được, Hoa tam đối với chính mình xem như không tồi. Ít nhất nữ hồn Thất Thất khi còn sống là do chính tay Hoa tam tự mình dẫn người đến làm hỏng. Cả thi thể đều bị dìm vào đáy đầm.

Hiện giờ hắn chỉ là đem nàng dẫn tới Hoa gia trang, giữ mạng lại cho nàng, đối với kẻ giết người như ngóe như Hoa tam mà nói đây nhất định là một chuyện phi thường mới lạ?

Nàng muốn chính là sự mới lạ của hắn. Nếu không nàng cần gì dùng hết thủ đoạn câu dẫn hắn đây?

Hoa gia trang chiếm diện tích rất lớn, Hoa gia tứ huynh muội mỗi người đều có viện tử của riêng mình.

Thanh Hoan được cho phép ở Hoa gia trang tùy ý đi lại.Chỉ cần không rời khỏi, Hoa tam tùy ý nàng đi lang thang nơi nơi. Thanh Hoan ở đây ngắn ngủn ba ngày liền có thể quen thuộc địa hình nơi này.

Nàng biết được đại khái nơi ở Hoa đại cùng Hoa nhị. Tuy rằng chưa từng thấy qua hai người này lại moi ra từ trong miệng của hạ nhân không ít chuyện về hai người này.

Hoa đại làm người thái độ ổn trọng nghiêm túc, từ trước đến nay luôn nghiêm túc kiềm chế bản thân, giữ mình trong sạch. Hoa nhị tính cách lại yêu tự do, rộng rãi.

Không giống Quân Vô Nhai nho nhã. Hoa nhị không biết võ công, một tay trói gà không chặt là một phần tử trí thức. Người này đối chuyện nam nữ không biết một chút nào, si mê nhất là cầm kỳ thư họa nhưng cũng chẳng muốn đi kiếm công danh chốn quan trường.

Tam huynh đệ này tính cách vô cùng giống nhau, nếu có thể đúng bệnh hốt thuốc, ngược lại có thể tiêu diệt từng bộ phận.

Thanh Hoan cũng không có lập kế hoạch cụ thể, nàng đi bước nào thì tính bước đó. Kém cỏi nhất cũng không gì hơn cái chết, nàng sợ cái gì chứ?

Hoa tam là kẻ khó đối phó nhất trong ba huynh đệ Hoa gia nhưng trong ba huynh đệ người nói chuyện có trọng lượng nặng nhất là Hoa nhị. Quyết đoán nhất chính là Hoa đại, có hai con cờ tốt như vậy, nàng làm sao có thể không cần chứ?

Vì thế, nhân cơ hội Hoa tam đi ra ngoài, Thanh Hoan đặc biệt sai người đem cầm ôm đến đình nghỉ mát, ngồi ở trong sân bắt đầu đánh đàn.

Cầm kỹ của nàng rất tốt, nàng luyện tập rất nghiêm túc, lại có thiên phú. Tú bà dạy nàng lại tận tâm tận lực, làm sao có thể không tốt được chứ? Lúc Thanh Hoan đánh đàn thì nàng không đánh những làn điệu tình ý triền miên, mà là đổi thành giai điệu thập phần lịch sự tao nhã tri âm tri kỷ.

Thứ hắn thiếu, không phải là cái tri âm sao? Hình như là Hoa nhị khắp nơi đều tìm không thấy tri âm.

Quả nhiên, không qua bao lâu, Hoa nhị liền men theo tiếng đàn tìm tới. Hắn đã đứng bên ngoài viện ở Hoa tam một lúc lâu, cảm thấy tiếng đàn kia quả nhiên là dị thường tuyệt vời.

Làm hại hắn lúc đang cùng Hoa đại ca nghị sự thì cả linh hồn đều bị câu đi, làm sao còn có tâm tư nghị sự. Vì thế hắn vội vàng chạy tới, nhưng mà... thanh âm này tại sao lại truyền ra từ trong viện của tam đệ?

Thanh Hoan đưa lưng về phía cửa viện, ngồi ở trong lương đình.

Nàng hôm nay mặc một bộ màu trắng la quần, nhìn như nhẹ, trên vải dệt lại thêu lên tầng tầng mây trắng. Một khi di chuyển, tà váy bay múa, cả người liền giống như đứng ở trong đám mây, thập phần động lòng người.

Giờ phút này Hoa nhị không thể kềm chế được lòng hiếu kỳ của mình. Hắn trái lại nghe nói qua, mấy ngày trước đây tam đệ có dẫn theo một cô gái lầu xanh trở về. Lúc ấy hắn cùng đại ca đều không thèm để ý.

Dù sao chuyện như vậy lúc tuổi còn trẻ tam đệ cũng không phải lần đầu làm.Nhưng từ trước đến nay nữ tử bị hắn coi trọng, tuy là có đưa về kim ốc tàng kiều nhưng sau khi chơi chán thì điều dùng tiền giải quyết cả.

Mới vừa bước chân vào viện thì tiếng đàn kia chợt đổi thành thập phần u oán, thanh âm cũng nhỏ đi nhiều, như là nổi phẫn uất thống khổ trong lòng sợ bị người khác nghe thấy.

Hoa nhị là người giỏi cầm nghệ, vì tiếng đàn liền có ấn tượng tốt đối với Thanh Hoan. Hiện giờ nghe nàng tiếng đàn của nàng như khóc như tố, trong lòng bỗng dưng đau xót, không khỏi từ trên người bạch y nữ tử kia cảm nhận được bi thương.

Tang! Trong đình nghỉ mát đột nhiên truyền đến thanh âm đứt gãy chói tai của dây đàn. Hoa nhị cả kinh, đi nhanh về phía trước liền nhìn thấy bạch y nữ tử cúi đầu, ngón tay ngọc nhỏ dài đặt ở thân cầm đang nhỏ từng giọt, từng giọt máu xuống đất, làm bẩn cả dây đàn đang sạch sẽ.

Đôi tay kia thật sự là xinh đẹp vô cùng, trắng mịn như ngọc, thon dài lại hết sức nhỏ, dường như là điêu khắc từ dương chi bạch ngọc*, đẹp không sao tả xiết. Nhưng mà màu đỏ của máu khó tránh khỏi có chút phá hư phong cảnh. Thấy thế, Hoa nhị vội lấy từ cổ tay áo ra một chiếc khăn lụa, cũng không màng nam nữ khác biệt, tiến lên nâng tay Thanh Hoan, nói:

"Cô nương cũng quá... Không cẩn... thận..."

Nói được nửa câu, hắn liền chỉ có thể đứng ngây ngốc nhìn dung nhan như băng tuyết của nữ tử trước mặt. Giờ phút này đôi mắt Thanh Hoan ưu tư nhìn hắn, nhẹ giọng nói:

" Dây đàn đã đứt, còn có thể đổi dây mới tốt hơn, con người có thể thay mới giống như dây đàn được sao?"

*dương chi bạch ngọc: một loại ngọc cực phẩm, có màu trắng của Trung Quốc.

Hoa nhị không hiểu, cảm thấy giọng điệu này của nàng có chút thê lương. Làm hắn nói không nên lời, trong lòng có một cổ chua xót, không biết đây là dạng cảm giác gì.

Chỉ cảm thấy đây là một mỹ nhân tài mạo vô song, là tri âm mà mình khó khăn tìm kiếm. Lúc này lại là người của tam đệ, đúng là một chuyện cực kỳ đáng tiếc. Trong lòng hắn vẫn muốn tìm kiếm một người nữ tử có thể biết được trong lòng mình nghĩ gì, vị trước mắt này mang đến cho hắn một cảm giác rất tốt. Chỉ tiếc...

"Ngươi... Đã biết nói người cũ kém người mới lại làm sao còn ở chỗ này khổ sở, lãng phí khoảng thời gian tươi đẹp chứ"

Hắn hỏi, tư tâm lại hi vọng cô gái này có thể nghĩ thông suốt, cùng tam đệ sớm tách ra.

Thanh Hoan thản nhiên nói:

"Bởi vì ta giờ phút này là "Con người mới". Ta tên là Thất Thất, không biết công tử tên gọi là gì?"

"Hoa Thước."

Hoa nhị nói ra tên họ, Thanh Hoan lại thay đổi sắc mặt:

"Ngươi là huynh trưởng Hoa tam? Buông ra, đừng đ-ng vào ta!"

Hoa nhị không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy gương mặt Thanh Hoan cao không thể chạm, nhìn hắn nói:

"Hoa tam nhiều lần làm nhục ta, ngươi cũng tới đây nếm thử tư vị của danh kỹ sao?!"

Hoa nhị liên liền xua tay:

"Không không không, không phải như vậy, Thất Thất cô nương ngươi hiểu lầm..."

"Ta không có hiểu lầm!"

Thanh Hoan trợn mắt nhìn:

"Ta tuy là gái lầu xanh, nhưng Hoa gia các ngươi ép buộc ta, làm sao trên giang hồ lại được xưng tụng đại hiệp?!"

Nguyên lai nàng đúng là bị Tam đệ ép buộc! Trong lòng Hoa nhị bị một dòng nước nước ấm tràn qua. Ánh mắt càng thêm dịu dàng, hắn vui vẻ nhìn Thanh Hoan, ánh mắt lộ ra ý muốn lại gần:

"Cô nương quả nhiên là hiểu lầm, tại hạ vì nghe được tiếng đàn tri âm tri kỷ cô nương mà đến. Một đường tìm kiếm tri kỷ khó khăn mới tìm được đến nơi này. Quấy nhiễu nhã hứng đánh đàn của cô nương, mong rằng cô nương tha lỗi cho ta."

Thái độ hắn thành khẩn lại tự nhiên, ánh mắt Thanh Hoan cảnh giác theo dõi hắn một lúc lâu, khó khăn lắm mới tin hắn:

"... Ngươi thật không phải là do Hoa tam kêu đến để nhục nhã ta sao?"

Hoa nhị chân thành nói:

"Không phải!”

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương.
ĐĂNG KÝ THIẾT KẾ

CHAT VỚI

X HOME - THINKDIFFERENTLY * NGÔI NHÀ ĐẶC BIỆT - SUY NGHĨ KHÁC BIỆT chuyên thiết kế, thi công xây dựng, nội thất, sơn bả thạch cao, mỹ thuật, sân vườn tiểu cảnh, cây cảnh, cây công trình. Hotline: 0965.163.169 - 0975.163.169 - 0949.163.169 - 0902.112.114 -